New Category in Show Off for Forum Owners to Help Each Other, please it here.
Close it  
Tên Tài Khoảng  Mật Khẩu

SmileSmileSmile
Make a donation click here. Your support will help us remove ads and upload local images, etc.
Title: Chuyến Đi Lần Cuối _ Du Li
ÁI TỬ BÌNH ĐIỀN   THƠ, TRUYỆN
Hop cho: 
Lượt xem:153     
New Topic New Poll
<<Báo cáo vi phạmBáo cáo vi phạm>>
Trang 1 / 1    
Tác giảThảo luận
QueAnh
 Tác giả    



Điểm số: 2576
Từ: 2576

(Ngày đăng:05/24/2011 9:03 PM)
Share to: Facebook Twitter MSN linkedin google yahoo

Chuyến Đi Lần Cuối

Du Li

Tôi cầm lá thư của chị đọc lại đoạn chị viết: "Tôi bỗng thấy mình và tất cả mọi người đều là những người ốm. Ốm bệnh khổ ấy mà và bệnh làm người khác khổ nữa, cô bảo có đúng không? Nếu thế thì mình phải đối đãi với nhau như đối đãi với người ốm. Nghĩa là hỏi han thăm nom nhiệt thành và làm vừa lòng nhau. Lâu lắm nhớ gởi cho nhau tấm thiệp thăm hỏi, đem cho nhau trái cam đầu mùa. Và nhất là tâm tình chia sẻ bệnh khổ của nhau." Đặt lá thư xuống bụng rồi chắp tay nằm yên. Trong cái yên lặng vô cùng củ khu vườn sau tôi nghe thấy tiếng lá chạm nhau xào xạc khi có gió. Tôi nghe cả tiếng thức ăn chuyển từ khúc ruột nọ tới khúc ruột kia kêu ùng ục. Tôi bỗng nhớ tới ba tuần lễ nằm bệnh viện và cuộc giải phẫu vừa qua. Cuộc đời ít khi đau ốm. Lần đầu tiên vào nhà thương cách đây hai năm là để giải phẫu cắt tử cung vì ung thư. Và bây giờ ung thư tái phát. Theo thống kê thì 93% bệnh nhân bị ung thư tử cung sau khi giải phẫu thường khỏi bệnh. tôi rơi vào số 7% người bệnh tái phát. Theo bác sĩ, ung thư này khi tái phát thường được coi là hiểm nghèo. Tin đồn đi, bạn bè nhiều người ở xa phải nhờ chồng lái xe xa lộ cũng lặn lội tới thăm. Chỉ để cầm tay tôi vuốt ve an ủi. Để vuốt suôi những sợi tóc lòa xòa trên trán hâm hấp nóng. Thật ân cần. Thật nhẹ nhàng. Tôi nhận được những tấm thiệp chúc bình phục thật chân thành tình nghĩa. Mấy cậu em trai tôi ngày trước xuân thu nhị kỳ có tới thăm thì cũng chân trước chân sau, nói gì rồi cũng xoay sang chuyện làm ăn, thuế má hay conputer thì mới ngồi lâu. Vậy mà các cậu ngồi với tôi hàng giờ. Xỏ tôi đôi dép vào chân và đỡ tôi vào buồng tắm. Tâm sự vụn vặt với nhau như chuyện chị em gái thường làm. Nói cho nhau nghe những ý tưởng cảm xúc mình chưa hề động hay nói đến trong suốt khoảng bốn mươi năm trời liên hệ chị em. rồi đêm khuya những lúc thức giấc, tôi nhĩ tới con người. Thấy hay và lạ thật. Hay ở chỗ thật ra ai cũng có tính nhẹ nhàng, kiên nhẫn, độ lượng và đầy thương yêu. Lạ là không hiểu sao người ta thường chỉ biểu lộ những quý tính này đối với trẻ con và người ốm. Một đôi khi với người già. Nhưng thường phải là những người già dễ tính! Tôi tự hỏi phải chăng vì trẻ con và người bệnh biết mình bất lực nên đón nhận sự giúp đỡ dễ dàng, không áy náy, không tự ái; khiến người cho dễ trở về với chân tình của mình là tử tế và thương yêu. Thực ra ai cũng muốn là người tử tế nghĩa tình, vì con người khi sống tử tế thương yêu, sẽ thấy chính mình có hạnh phúc. Kinh sách nào cũng nói vậy. Và chính tôi cũng chiêm nghiệm vậy trong cuộc đời đã trải qua và trong cơn bệnh hoạn này.

Những ý nghĩ ở nhà thương đêm trước hiện về, lồng vào đoạn thư vừa đọc, rồi thấy lòng lóe lên một mong cầu. "Nếu mọi người đều biết là minh ốm - ốm bệnh khổ, cái khổ nằm trong đệ bát thần khổ mà Phật đã dạy ấy mà - và cư xử với nhau như cư xử với người ốm, cuộc đời và thế gian này sẽ lành mạnh biết bao!" Nghĩ thế và rồi thấy ngay là mình đang vọng tưởng. Những ngôn từ GÍA, NẾU là dấu hiệu của vọng tưởng. Tôi thường dựa vào những dấu hiệu này để biết mình đang ở đâu mà tìm đường quay về. Thường cứ thoắt một cái là cái đầu lại ở đâu đâu. Du hành qua không gian và thời gian một cách tự do, dễ dàng.

"Làm sao hàng phục vọng tâm. Làm sao an trụ chân tâm?" Câu hỏi của một đệ tử Phật lúc đương thời. Và cũng là thắc mắc của biết bao người, kể cả tôi. Làm sao. How to? Rồi đổ xô nhau đi tìm phương cách. Thiền là một cách. Thân có yên thì tâm mới tịnh. Tâm tịnh rồi thì mình sẽ "nhìn đời bằng một con mắt lạnh như tro tàn và trái tim nóng hổi". Như lời một vị thiền sư chăng? Nhìn đời và mọi sự việc mà không thành kiến, không phê phán, không phân chia, không sắp loại. Sự việc thế nào, là thế ấy. Để rồi bỗng thấy dấy lên niềm thương yêu, thông cảm và tha thứ vô cùng.

tôi đang nằm đây im lặng. thiền. Tập nhìn cơn bệnh hoạn của thân xác và phản ứng của người em đồng song - tức là tiểu ngã, cái personality ấy mà. Những ngày nằm bệnh viện, cơn đau quằn quại của thịt da bị mổ sẻ, của khúc ruột bị hư cắt đi và nối ngắn lại, của các thứ thuốc trụ sinh, thuốc ngủ và thuốc morphine; tất cả khiến đầu óc mịt mùng. Và từ sự mịt mùng đó thấy mình là thân xác bệnh hoạn nằm trên gường bệnh. Thấy mình là những cuốn quít sợ hãi, những níu kéo, cầu mong. Chân tâm biến mất. Tâm trí biến loạn, vọng tưởng. Bị thôi thúc, lôi kéo. Vật vờ như chiếc al1 trên mặt hồ một chiều lộng gió. Bao nhiêu công phu thiền tập như tan biến. Cho đến một đêm, thức giấc, qua cửa kính nhìn ra ngoài trời không trăng sao. Rồi bỗng nhớ tới hai câu thơ của thi sĩ Huyền Không:

Ta từ sinh tử về chơi

Ngồi trên chóp đỉnh mĩm cười với trăng

Ta nào vậy nhỉ? Mà sao an nhiên tự tại thế. Bỗng thấy mình như với được một đầu dây để tìm về. Về đâu nhỉ? Về chân tâm. Về nơi chốn ở đó có cái nhìn lạnh như tro tàn chăng?

Từ đêm đó lúc ẩn lúc hiện thấy hình thành một đường hướng tâm nguyện. Hướng tìm gặp cái TA của thi sĩ Huyền Không. Cái ta tự tại. Đồng thời cũng sẵn sàng tan biến, hội nhập vào Đại Ngã trong càn khôn vũ trụ. Như một giọt nước trở về đại dương. Thanh thoát. Vô cầu.

Rồi cũng từ đêm đó tôi dám nhìn thẳng vào cái chết sẽ xảy đến cho mình, có thể trong một ngày rất gần. Bằng cách bắt đầu nhờ cậu em lo làm hộ chúc thư và gửi giấy cho nhà băng đóng những trương mục hiện hữu. Bắt đầu nghệch ngoạc trên cuốn tập học trò lời c8n dặn về một vài chuyện tụng niệm ma chay. Đời sống độc thân ngày càng ít nhu cầu nhờ vậy dần dần bớt đi nhiều dây dợ với thế gian. Mấy năm gần đâytôi tự nhiên xé bỏ tất cả những thẻ tín dụng. Đi vào một đời sống vật chất thật giản dị. cho đi bớt quần áo. Chỉ giữ lại ít cái đủ mặt và một "bộ cánh" của thời phù hoa thuở trước phòn gkhi phải đi ăn đám cưới. Tự nhiên bắt chước được cái thói quen của chị bạn là mỗi khi có ai cho một cái quần mới, áo mới là lập tức phải cho bớt đi một cái quần, cái áo, trong số áo quần đương mặc. Nhiều lúc cũng tần ngần. Vì số đồ giữ lại thường là những cái mình vừa ý nhất. Nhưng rồi cũng cố gắng làm. Và quen đi. để rồi thấy một hôm mình ngồi trước kệ sách, chọn được một mớ đem cho. Sau đó, hễ thấy bạn bè ngõ ý thích cuốn sách nào mà mình có, là mừng rỡ gởi biếu. Ngày xửa ngày xưa, vật dụng tôi đưa người khác mượn một cách dễ dàng. Nhưng mượn sách là tôi kỹ lắm.

Nhiều lúc mặc cảm là mình ích kỷ chăng? Sau này nhìn ra thấy mình quá bám víu vào sách vở, vào kiến thức. Coi đó là mình. Coi mình là quan trọng! Tủ sách tôi càng quang thì đầu óc của tôi càng nhẹ nhõm. Căn phòng ngủ ngày càng thưa trống đồ đạc, trông rộng rãi hẳn ra. Lâu lâu tâm sự với chị bạn: "một ngày nào đó em có Đi, chắc cũng dể vì va li nhẹ lắm rồi!" Hôm nằm bệnh viện mới thấy mình lầm to. vì tất cả những sự "dọn mình" lúc trước mới chỉ là như lá quét sân chùa. Hành trang vật chất tuy ít thật, nhưng hành trang tình cảm còn bề bộn nặng nề. Từ hôm đó tôi lo tập trung tâm sức vào việc dọn dẹp trong chính điện. Nhưng không phải dễ. Nhìn vào nội tâm đòi hỏi một sự tỉnh thức tuyệt đối. Trong khi đó thì con người cả đời chỉ biết phóng ra bên ngoài. rồi quen thói đi. Sợ sự im lặng. Sợ bóng tối. Thức giấc dậy là mắt mở lơ láo. Và mở miệng. Có một lần tôi nghe một cậu em ít nó bảo tôi là: "Nếu tạo hóa muốn con người nói nhiều hơn nghe, thì con người phải có hai cái miệng và một cái tai chứ. Đằng này thì con người có hai lổ tai và một cái miệng vừa dùng vào việc ăn và việc nói, thì mình phải hiểu ý trời là muốn mình nói ít nghe nhiều mà" Tôi nghe thấy hợp lý nên sau đó mỗi khi nhớ, cái miệng của tôi cũng ít phải làm việc hơn. Tôi tập nghe nhiều hơn. Nghe âm thanh. Và nghe cả sự im lặng nữa. Rồi khám phá ra rằng sự im lặng rất ngọt ngào, bao dung. Một tiếng lá rơi, một tiếng chim vỗ cánh, một thinh không tĩnh lặng dẫn đưa tâm hồn vào một niềm hoan lạc vô cùng. Từ đấy thấy nhạc hòa tấu, nhạc thính phòng, tiếng hát Khánh Hà, Don Hồ, chỉ là một thoáng gió quạt nan trong cái nóng hầm hập của đêm hè trần gian. từ đấy thấy cái trìu mến âm thanh của im lặng. của một mình. Không thấy cô đơn. Không buồn chán.

Tôi nằm im. Nhắm mắt. Nghe. Thấy những ý tưởng hỗn tạp tiếp nối chạy trong đầu như những cụm mây bay ngang bầu trời. Không ngừng nghỉ. Thích cái này, không thích cái kia. Muốn cái này, không muốn chuyện kia. thương người này, không ưa người kia. Hợp ý, hợp khẩu, hợp nhãn v.v... Phân chia mọi chuyện ra thành trắng đen, chấp vào ý mình mà phán đoán. Rồi mắc kẹt ở trong đó. Từ đó mua cho mình và gây cho người nhiều phiền não, khổ đau. Nghiệp chướng cứ thế mà tích tụ. Những ý tưởng và tình cảm vô trách nhiệm, rối rắm, không rõ ràng đẻ ra những nợ nần oan trái. Quán chiếu trong im lặng, tôi nhận diện được một số nghiệp chướng và oan trái đời này. "Tôi từ tâm khởi. Cũng từ tâm diệt. Tâm không tội diệt. Cả hai đều hết." Nhưng còn những nghiệp chướng từ vô thỉ tàng tích lại? Làm sao mà quán chiếu cho hết trong lúc khẩn cấp này? Phải sám hối. chỉ có cách sám hối! tôi nghe vọng lên trong tôi lời nhủ thầm này.

Tôi nhờ Vân cho mượn cuốn kinh. Sáng sáng, chiều chiều tôi mở kinh ra đọc. đọc lần đầu tiên trong đời. Đọc như đọc sách. Nhưng đọc thành tiếng. tôi được biết giáo sư V.K. Khoan cũng quay về đọc kinh trong hai năm bệnh hoạn trước khi Ông qua đời. Qua kinh kệ Ông thấy "Tôi lặng lẽ dìu tôi đi vào một cõi mới dấy lên. Cõi đó, lạ lạ quen quen. Cõi đó hằng đêm. Cõi đó, riêng tôi. Một mình."

Bây giờ thế giới của tôi chỉ còn lại chuyện đọc kinh học kệ. Những lúc trí óc linh hoạt, tôi đem quán chiếu câu nói của Đức Đạt Lai Lạt Ma vẫn từng được ấp ủ trong tâm" "Hạnh phúc đích thực là niềm an lạc nội tâm và tự tại mà ra. Mà niềm an lạc tự tại phải đạt lấy qua sự nuôi dưỡng óc vị tha, lòng từ bi và diệt trừ sâu hận, vị kỷ, tham lam..." Rồi quy nguyện sẽ sống trong ánh sáng đó những ngày còn lại. Những lúc khác tôi chuyên cần đọc kinh dọn mình cho cuộc ra đi cuối cùng. Và mỗi khi nằm nghỉ bắt gặp đầu óc mình lang thang đi vào vọng tưởng, hay mỗi khi thân thể đau nhức, tôi bèn nhẩm đọc kinh Kính Lạy ChaKinh Kính Mừng mới học thuộc lòng.

Trong cái thế giới thu hẹp đó, tôi tìm thấy những hình ảnh đầy thương yêu của Chúa và Đức Mẹ. Của Phật và Bồ Tát. Cùng các Thánh Thần. Và với lòng tin cậy vô cùng vào những Thương Yêu và Linh Thiêng ấy tôi sửa soạn buông mình trôi vào Cõi mênh mông đến đón.

Cảm thấy vừa run sợ, vừa mong mỏi. Trong một niềm kính cẩn chân thành. Một mình. Mà không thấy chơi vơi trong chuyến đi.

Một chuyến Ra Đi? Trở Về? Hay không Đi cũng không Về? Mà chỉ là vật chất chuyển dạng và thần thức thăng hoa?

T.K. 21 Tháng 11/1993 #55

(Thông báo hiệu chỉnh bởi phanthucTrên06/01/2011 5:08 PM)
usertype:1
phanthuc
Share to: Facebook Twitter MSN linkedin google yahoo 1# 



Điểm số:2772
Từ:2772

Má Thằng Ernesto _ Abelardo Castillo
(Ngày đăng:06/10/2011 4:42 PM)

Má Thẳng Ernesto

LA MÈRE D' ERNESTO
Abelardo Castillo
Nguyễn Khanh dịch

Cho đến bây giờ, tôi vẫn không rõ thằng Erneato có biết chuyện bà ta trở về - và tại sao trở về - hay không, chỉ nhớ sau khi câu chuyện xảy ra chẳng bao lâu, thằng bạn tôi dọn nhà đi Tala và suốt mùa hè năm đó chúng tôi chỉ gặp lại nhau một vài lần, lần nào cũng thật ngượng ngùng khó bắt chuyện. Có lẽ vì câu chuyện cũ vẫn còn ám ảnh trong đầu của chúng tôi - câu chuyện bẩn thỉu, dơ dáy, do thằng Julio bày đầu mà chúng tôi không nào quên được. Cũng phải thưa thêm tôi chẳng thánh thiện gì, vả lại ở cái tuổi đó và ở xóm tôi, làm quái gì có người thánh thiện. Nhưng nếu phân tích kỹ càng, những lý do tôi đưa ra để tự bào chữa cho mình không thể nào chấp nhận được, vì đâu cứ phải a dua theo người khác mà không có lỗi. Thành thử những gì xảy ra liên quan tới vụ này phải nói là nhơ nhớp, tàn nhẫn quá, nhưng cũng thật hấp dẫn. Hấp dẫn đến độ không ai có thể cưỡng lại được.

* * *

Câu chuyện xảy ra đã lâu rồi, khung cảnh là nhà hàng Alabama nằm bên cạnh xa lộ phía ngoài thành phố giờ vẫn còn mở cửa. Hồi đó, nhà hàng này ban ngày trông chẳng có gì đặc biệt nhưng mỗi buổi tối sau 11 giờ mới bắt đầu có không khí ồn ào, náo nhiệt của một hộp đêm. Không khí ồn ào đó chấm dứt khi thằng cha Thổ Nhĩ Kỳ chủ quán quyết định sửa sang lại mấy căn phòng ở trên lầu, tuyển em út để đón khách làng chơi. Trong số đó, có một người đàn bà thật đặc biệt.

"Ba xạo, làm gì có chuyện đó."

"Thật mà."

"Thằng chả kiếm con mẹ này ở đâu hay vậy?"

Thằng Julio bạn tôi có lối nói chuyện đặc biệt, lúc nào cũng làm ra vẻ bí mật, úp úp mở mở cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn. Bỗng dưng nó hạ giọng nói thật khẽ:

"Thằng Ernesto đâu rồi?"

Tôi trả lời Ernasto đang ở Tala, làm việc cho một nông trại nào đó. Cha con thằng Ernesto dọn đi từ hồi gia đình có chuyện lộn xộn, đến bây giờ ông già nó vẫn không mốn về lại chốn cũ, một phần để tránh gặp bà con chòm xóm. Trả lời câu hỏi của thằng Julio xong tôi hỏi:

"Thằng đó dính dáng gì tới chuyện này?"

Julio bật hộp quẹt châm điếu thuốc, cười khẩy.

"Mẹ kiếp, tụi bây có biết con mẹ già Thổ mới mang về là ai không?"

Tôi và thằng Anibal đưa mắt nhìn nhau. Hình ảnh mẹ của thằng Ernesto nhanh như điện hiện ra trong đầu chúng tôi. Chúng tôi nhớ bà ta rồi. Cách đây bốn năm, bà ta bỏ nhà đi theo một gánh hát dạo chuyên trình diễn ở các thành phố nhỏ. tôi còn nhớ lúc đó bà ngoại tôi gọi mẹ thằng Ernesto là đồ đĩ ngựa. Mẹ nó đẹp, nước da bánh mật, dáng người thật đầy đặn, tôi đoán chắc tuổi độ chừng khoảng 40 là cùng.

"Thiệt hả, làm điếm thiệt hả?"

Vẫn không đứa nào lên tiếng cho tới khi thằng Julio phá tan sự yên lặng. Cũng không thể đổ tội cho thằng Julio mãi được, vì biết đâu chính cả bọn đứa nào cũng có chung một ý nghĩ như nhau.

"Phải chi không phải là mẹ thằng Ernesto thì đỡ quá...", thằng Julio nói lửng.

Cho tới bây giờ tôi cũng không rõ Ernesto có biết mẹ mình đã trở về xóm cũ hay không. Có thể nó biết chuyện nhưng không nói cho tụi tôi hay. Bằng chứng là một mùa hè nào đó tụi tôi chỉ gặp tụi nó một vài lần gì đó và lần nào gặp nhau đứa nào cũng có mặc cảm, không dễ dàng nói chuyện với nhau. tôi cũng nhớ lần cuối cùng nó bảo ông già nó quyết định bán hết đồ đạc, dọn nhà đi nơi khác làm ăn. Kể từ đó tới giờ, không ai nghe tin tức gì của gia đình nó cả.

"Mẹ kiếp, có gì mà phải với không phải? Tụi bây có đồng ý với tau là con mẹ đó làm điếm không, đi hết người này tới người khác sáu tháng nay rồi.

Đợi cho ot71i khi thằng già Thổ chủ động kiếm được con khác lúc đó tụi mình già mẹ nó rồi còn gì."

Nói xong, thằng Julio giải thích chuyện chơi bời rất giản dị. Cả bọn chỉ cần kiếm cái xe, nhảy lên đi tới quán Alabama, làm xong, trả tiền và đi về. Xong chuyện. Chỉ có những thằng gà chết mới không dám đi chơi bời, dĩ nhiên tôi và thằng Amibal đâu có dễ gì để cho bạn bè khinh khi là đồ gà chết.

"Không được đâu, bà là bà già thằng Ernesto mà."

"Bà già thì kệ bà già, mắc mớ gì tới tụi mình. Mẹ gì lại có loại mẹ như vậy? Đồ heo nái đẻ con thì có."

"Tao nghe nói heo nái đẻ xong ăn luôn con mình."

"Là cái chắc, heo nái làm gì có tình nghĩa!"

"Heo nái hay không heo nái chẳng có ăn nhập gì cả. Tụi bây phải nhớ thằng Ernesto là bạn tụi mình."

Tôi lên tiếng nhắc lại cho cả đám nghe đã có thời chúng tôi chơi chung với thằng Ernesto, vừa nói vừa cố nhớ lại những hình ảnh của thời xưa cũ. Trong bọn có đứa cất tiếng như đọc được những ý nghĩ trong đầu tôi. Biết đâu chính tôi là người nói ra mà ba6ygio72 không nhớ:

"Tụi có phải nhớ hồi đó mẹ thằng Ernesto..."

Nhớ. Tụi tôi đứa nào cũng nhớ hết. Nhớ hình ảnh của một người đàn bà có thân hình đầy đặn, nước da bánh mật. Thế thôi. chẳng có tí nào hình ảnh của một bà mẹ cả.

"Nghe tao đi, đàn ông cà xóm này "làm" con mẹ đó rồi. Chỉ có tụi mình..."

Đúng. "Chỉ có tụi tôi."

Câu nói tầm thường nhưng nghe như một mệnh lệnh khiến chúng tôi không còn muốn bàn cái gì thêm nữa, cộng với sự hiện diện của người đàn bà đang làm ăn ở động già Thổ thêm thúc dục chúng tôi. giờ đây ngồi nghĩ lại, biết đâu chừng nếu đây là một người đàn bà khác, có lẽ cả đám kkho6ng hăng hái gì cho mấy. Cũng phải thành thật mà nói, chính chúng tôi đã góp phần không nhỏ giúp cho thằng Julio có cơ hội thuyết phục được mình, bên cạnh đó là những tư tưởng xấu xa, thiếu đức hạnh nhưng lại đầy hấp dẫn này khiến chúng tôi quên đi câu chuyện sắp làm liên quan đến người mẹ của thằng bạn mình.

"Mày có câm cái mõm chó mày lại không?" Thằng Anibal cằn nhằn tôi.

* * *

Một tuần sau đó, thằng Julio tuyên bố bảo đảm tối thế nào cũng kiếm được xe. Đêm về, tôi và thằng Anibal đang đứng đợi ở điểm hẹn.

"Tau nghĩ thằng Julio là thằng chết nhát, chỉ nói cho sướng cái miệng chứ không dám làm."

"Không có đâu, có lẽ nó không kiếm ra xe."

Tôi trả lời thằng bạn như vậy, câu trả lời nghe có vẻ như lời chê bai thằng Julio không làm nên trò trống gì cả nhưng dưới một hình dạng nào đó, lại có vẻ như một lời cầu nguyện. Lạy Trời, ước gì thằng Julio tối nay gà chết thì đỡ khổ biết chừng nào. Giọng thằng Anibal tiếp tục nổi lên, nghe khác hẳn ngày thường:

"Tao đứng đợi thêm 10 phút nữa, nó không tới là tao về."

Tôi hỏi:

"Không biết lúc nào bả nhìn ra sao mày?"

"Ai? Bà già thằng... Bả đó hả?"

Tí nữa thì thằng Anibal nói "bà già thằng bạn của tụi mình đó hả". Tôi có thể đọc được điều đó trên khuôn mặt đầy ngượng ngập của nó. Rất may, nó ngừng lại đúng lúc, chỉ nói chữ "bả" nghe thật dửng dưng. Mười phút đợi chờ sao lâu quá, nhất là lúc vừa đứng đợi, vừa phải nhớ lại những ngày xưa cũ lúc còn chơi đùa với thằng Ernesto và người đàn bà thân hình đầy đặn có nước da bánh mật này bao giờ cũng hỏi tụi tôi "có thích ăn bánh, uống nước chi không để dì lấy cho." Đúng. Nước da bánh mật. Thân hình đầy đặn.

"Chuyện này không khá được", thằng Anibal chán nản lên tiếng.

"Mày sợ chứ gì?" tôi nói với giọng khinh khỉnh.

"Làm gì mà sợ? Có điều tao thấy kỳ kỳ."

Tôi nhún vai:

"Kỳ cái gì? Đàn bà ai chẳng có con. Không đứa này thì đứa khác chứ có quái gì mà kỳ với cục."

"Mẹ chuyện đâu có đơn giản như mày nói. Thằng Ernesto là bạn tụi mình mà."

Tôi nhất định cho rằng chuyện đó chẳng có gì quan trọng cả. Điều đáng ngại nhất là bà ta biết mặt tụi tôi, thấ nào cũng nhận ra. Không hiểu tại sao nhưng tôi linh cảm nếu bà ta thấy tụi tôi vô, thế nào cũng có chuyện xảy ra.

Vẻ lo sợ lộ rõ trên mặt Anibal, mười phút chờ đợi sao dài thế. Thằng bạn tôi lại lên tiếng hỏi:

"Nhỡ bả đuổi tụi mình ra thì sao?"

Tôi đang suy nghĩ tìm câu trả lời thì bỗng giật thót cả người: từ đầu đường chiếc xe không có ống bô nổ ầm ầm chạy tới. Cả tôi lẫn thằng Anibal cùng la lên một lượt:

"Đúng xe của thằng Julio rồi."

Chiếc xe đảo một vòng trông thật chiến. Phải nói là cái gì của chiếc xe này cũng chiến cả, từ cái đèn, cái còi, cho ot71i hệ thống thoát khói. Tất cả đều làm cho chúng tôi lên tinh thần. Nhất là chai rượu thằng Julio mang theo còn làm cho chúng tôi lên tinh thần mạnh hơn nữa.

"Chai này tau chôm của ông già."

Hai mắt thằng Julio nóng rực. Sau khi tu hớp rượu đầu, đôi mắt của tôi và thằng Anibal cũng sáng không kém. Chúng tôi lái xe đến cuối xóm, băng qua đường rầy xe lửa. Tôi chợt nhớ lại lúc còn nhỏ đến chơi với thằng Ernesto thấy mắt bà ta thật sáng và chỉ trong chốc lát nữa tôi sẽ có cơ hội nhìn lại đôi mắt này. Hồi đó, bả lúc nào cũng trang điểm, đánh phấn đầy mặt. Đôi môi thì khỏi phải nói, không lúc nào không thoa son.

"Tụi bay có đứa nào nhớ bả hút thuốc không?"

Tất cả chúng tôi đều suy nghĩ về một vấn đề, nhưng tôi khôn gpha3i là người phá tan sự yên lặng mà chính thằng Anibal làm điều đó. Tôi chỉ là người lên tiếng trả lời tôi còn nhớ hồi đó bả có hút thuốc và hỏi thêm:

"Bao lâu nữa mới tới?"

"Mười Phút."

Lại mười phút. tôi không hiểu tại sao mười phút ngồi trên xe sao quá dài, chẳng khác gì mười phút đợi thằng Julio trước đó. Có lẽ vì tôi bỗng dưng nhớ lại - phải nói cả đám ba thằng đều nhớ lại - một buổi trưa hè ghé nhà thằng Ernesto, nhằm ngay lúc bả đang lau nhà. Lúc bà vô ý cúi xuống, để lộ ra một phần thân thể. tụi tôi đứa này húc cùi chỏ đứa kia cùng nhau nhìn.

Thằng Julio nhấn ga cho chiếc xe chạy nhanh hơn.

"Phải hàn hạ con mẹ này như vầy mới đã", thằng Anibal lại lên tiếng, đúng giọng của nó không sai vào đâu được. "Tụi mình phải trả thù cho thằng Ernesto, dạy cho con mẻ một bài học nhớ đời. Đồ điếm thúi."

"Đúng, phải chơi con mẹ này mới được."

Tôi nghĩ chính tôi là người nói ra câu tục tĩu đó. đúng là tôi. Cả ba đều phá lên cười khả ố trong lúc thằng Julio đạp thêm ga cho chiếc xe chạy nhanh hơn nữa.

"Nhỡ con mẹ đó đuổi tụi mình ra thì sao?"

"Dỡn hoài mày. con mẹ đó mà lộn xộn tao gọi thằng già Thổ liền. Lúc đó tụi nó chỉ còn nước đóng cửa tiệm chứ làm ăn gì nổi. Muốn làm ăn là phải đàng hoàng với khách chứ."

* * *

Khi chúng tôi đến nơi, chỉ có dăm người ở trong quán: một vài tay bán dạo và khoảng hai hoặc ba ông tài xế lài xe vận tải, không có ai tụi tôi quen cả. Tự dưng tôi có cảm giác lạ kỳ, cảm giác của thằng con trai muốn làm đàn ông. Tôi nháy mắt đưa tình với con nhỏ tóc vàng đứng đằng sau quầy rượu trong khi thằng Julio nói chuyện với già Thổ. Thằng cha này đưa mắt nhìn cả bọn. Tôi chợt bắt được ánh mắt của thằng Anibal biết nó có cùng cảm giác với mình. Già Thổ bảo con nhỏ tóc vàng:

"Mày đưa ba cậu lên trên lầu."

Con nhỏ tóc vàng cất bước đi lên cầu thang, chúng tôi theo đằng sau. Tôi không thể nào quên được cặp đùi, đôi mông của con nhỏ lắc qua lắc lại trước mặt mình. Tôi còn nhớ nói vài câu để giả với con nhỏ này và câu trả lời của con nhỏ đểu gia không kém, khiến cả bọn cười àm (một phần có lẽ vì mấy hớp rượu tu trên xe và ly rượu mới uống tại quầy)>

Con nhỏ dẫn tụi tôi đến một căn phòng trông thật trống vắng, không có tí gì là ấm cúng hết. Trong phòng chỉ đặt một cái bàn nhỏ tương tự như phòng đợi của một ông nha sĩ, khiến tôi có cảm tưởng mình đang đi nhổ răng hơn là đi chơi bời. tôi bảo với hai thằng bạn:

"Sao tao có cảm tưởng giống như đi nhổ răng."

Thông thường, câu nói loại này đủ để làm cho cả bọn cười rũ ra nhưng lúc đó bỗng dưng đứa nào cũng cố gắng tánh càng ít gây ồn ào càng tốt. Nói chuyện với nhau cũng cố nói thật khẽ.

"Tao thấy sao im lặng giống nhà thờ quá", thằng Julio trả lời tôi nhưng cả bọn vẫn không đứa an2o cười cho tới khi thằng Anibal đưa tay che miệng tán thêm vào:

"Có khi nào thấy ông cha mở cửa bước ra không?"

Không dằn được, cả bọn lăn ra cười rũ rượi. Bụng tôi quặn lại vì cười, cổ tôi khô ran vì câu nói của thằng bạn. Bỗng dưng tiếng cười của chúng tôi ngưng bặt trông thấy tên khách làng chơi vừa mập vừa lùn trông giống như heo với dáng điệu thật thỏa mãn. Hất đầu về phía phòng ngủ ra dấu cho chúng tôi biết tới phiên mình, tên khách không nói năng gì bước xuống thang làu.

Lúc tiếng chân của tên khách làng chơi vẫn còn vang vọng trên từng nấc thang, Julio chợt hỏi:

"Sao tụi bây?"

Chúng tôi nhìn nhau. Cho mãi tới lúc đó, chúng tôi mới chợt nhớ ra là không còn ai ngoài ba đứa và chỉ trong giây lát nữa đây, mỗi đứa sẽ lần lượt đối diện với người đàn bà mà chúng tôi quyết định gặp để trả thù cho thằng bạn. tôi nhún vai làm ra vẻ bất cần đời:

"Tao sao cũng được. Tụi bây sao tao vậy."

Tiếng nước cầu tiêu chảy từ đằng sau cửa khép hờ nghe rõ mồn một. Sau đó, cánh cửa mở tung, ánh sáng từ trong phòng hắt vào mặt chúng tôi. Bà ta đó. Chúng tôi ngỡ ngàng đứng nhìn, không ai nói vo71ii ai một lời nào. Vẫn là người đàn bà thật quen thuộc, mẹ của thằng Ernesto bạn tụi tôi, vẫn là người đàn bà đã từng nhiều lần lên tiếng hỏi tụi tôi có đứa nào thích ăn bánh uống nước gì không, vẫn là người đàn bà buổi trưa hè năm nào khi cúi xuống lau nhà, đã vô tình để lộ ra một phần thân thể. Chỉ có điều khác biệt duy nhất là mái tóc của bà giờ được nhuộm màu vàng. Tóc vàng và thân hình đầy đặn. Bà ta nở nụ cười trông rất nhà nghề, điệu nghệ và quyến rũ không thể tả được.

"Sao, mấy cục cưng..."

Trời ơi, giọng nói của bà ta như một luồng điện chạy nhanh trong người tôi. Đã bao lâu rồi, giọng nói này vẫn không thay đổi. Có đổi thay chăng là lối nói. Người đàn bà nở nụ cười điệu nghệ một lần nữa trước khi nhắc al5i câu "sao, mấy cục cưng" nghe y như một mệnh lệnh, một mệnh lệnh không ai có thể cưỡng lại được. Cả ba đứa tôi đều đứng dậy. Tôi còn nhớ hôm đó bà ta mặc chiếc váy màu đen, mỏng dính nhìn thấy cả bên trong.

"Tao làm trước", thằng Julio lầm bầm nói trước khi tiến lên với dáng điệu thật quyết liệt.

Thằng bạn tôi chỉ bước được có hai bước - tôi bảo đảm chỉ hai bước - thì ngừng lại khi thấy bà ta tròn xoe đôi mắt nhìn kỹ bọn tôi. Tôi biết mà, bà ta nhận diện ra tụi tôi là mọi chuyện xong hết. Bể mánh rồi. Cả đám đứng như trời trồng, mấy ngón chân bám chặt xuống đất, ngượng ngùng nhìn người đàn bà trước mặt. Khuôn mặt bà ta cũng thay đổi thật nhanh, nhìn kinh hãi không thể nào tả nổi. Nhưng chỉ giây lát sau đó vẻ kinh hãi biến mất để nhường chỗ cho sự sợ hãi, tựa hồ như có người đang muốn xé da xé thịt mình ra từng miếng một. Bà ta lên tiếng hỏi chúng tôi có chuyện gì nguy hiểm xảy ra cho thằng Ernesto "nên các cháu đến tìm dì phải không?"

Vừa hỏi, mẹ thằng Ernesto vừa đưa tay cài thật nhanh những chiếc cúc của cái váy đang để hở.

Abelardo Castillo
(T.K 21)



(Thông báo hiệu chỉnh bởi phanthuc Trên 06/13/2011 6:10 PM)
usertype:1 tt= 0
phanthuc
Share to: Facebook Twitter MSN linkedin google yahoo 2# 



Điểm số:2772
Từ:2772

Thư Tình _ ALVARO DE CAMPOS
(Ngày đăng:06/13/2011 6:20 PM)

Thư Tình

ALVARO DE CAMPOS


Tất cả những lá thư tình đều

Kỳ cục.

Chẳng phải là những lá thư tình nếu chúng không

Kỳ cục.


Vào thời tôi, tôi cũng đã từng viết những lá thư tình

Như những lá thư khác,

Kỳ cục.


Nhựng lá thư tình, nếu thật có ái tình

Hẳn phải là

Kỳ cục.


Nhưng, xét cho cùng,

Chỉ có những kẻ không bao giờ viết

Những lá thư tình

Mới thực là

Kỳ cục.


Ước chi tôi trở lại thời mình đã viết

Mà chẳng hay

Những lá thư tình

Kỳ cục.


Sự thật là hôm nay

Chính những hoài niệm của tôi

Về những lá thư tình ấy

Mới thực là

Kỳ cục.

(Tất cả những lời lẽ tột cùng

Cũng như tất cả những tình cảm tột cùng

Dĩ nhiên là

Kỳ cục.)


Diễm Châu dịch

Alvara De Campos là một trong nhiều bí danh của Fernando Pessoa, nhà thơ lớn của Bồ Đào Nha

Thế Kỷ 21 Số 11, Tháng 3/1990



(Thông báo hiệu chỉnh bởi phanthuc Trên 06/13/2011 6:43 PM)
usertype:1 tt= 0
<<Báo cáo vi phạmBáo cáo vi phạm>>
Trang 1 / 1    
New Topic New Poll

Subscribe to aitubinhdien

Powered by us.groups.yahoo.com

Đăng Ký | Tạo | Giới thiệu | Sơ đồ trang web | Những đặc tính | Diễn đàn | Hiển thị Tắt | Fa | Hỗ trợ
Copyright © 2000-2013 Aimoo Free Forum All rights reserved.