|
Má Thẳng Ernesto
LA MÈRE D' ERNESTO Abelardo Castillo Nguyễn Khanh dịch
Cho đến bây giờ, tôi vẫn không rõ thằng Erneato có biết chuyện bà ta trở về - và tại sao trở về - hay không, chỉ nhớ sau khi câu chuyện xảy ra chẳng bao lâu, thằng bạn tôi dọn nhà đi Tala và suốt mùa hè năm đó chúng tôi chỉ gặp lại nhau một vài lần, lần nào cũng thật ngượng ngùng khó bắt chuyện. Có lẽ vì câu chuyện cũ vẫn còn ám ảnh trong đầu của chúng tôi - câu chuyện bẩn thỉu, dơ dáy, do thằng Julio bày đầu mà chúng tôi không nào quên được. Cũng phải thưa thêm tôi chẳng thánh thiện gì, vả lại ở cái tuổi đó và ở xóm tôi, làm quái gì có người thánh thiện. Nhưng nếu phân tích kỹ càng, những lý do tôi đưa ra để tự bào chữa cho mình không thể nào chấp nhận được, vì đâu cứ phải a dua theo người khác mà không có lỗi. Thành thử những gì xảy ra liên quan tới vụ này phải nói là nhơ nhớp, tàn nhẫn quá, nhưng cũng thật hấp dẫn. Hấp dẫn đến độ không ai có thể cưỡng lại được.
* * *
Câu chuyện xảy ra đã lâu rồi, khung cảnh là nhà hàng Alabama nằm bên cạnh xa lộ phía ngoài thành phố giờ vẫn còn mở cửa. Hồi đó, nhà hàng này ban ngày trông chẳng có gì đặc biệt nhưng mỗi buổi tối sau 11 giờ mới bắt đầu có không khí ồn ào, náo nhiệt của một hộp đêm. Không khí ồn ào đó chấm dứt khi thằng cha Thổ Nhĩ Kỳ chủ quán quyết định sửa sang lại mấy căn phòng ở trên lầu, tuyển em út để đón khách làng chơi. Trong số đó, có một người đàn bà thật đặc biệt.
"Ba xạo, làm gì có chuyện đó."
"Thật mà."
"Thằng chả kiếm con mẹ này ở đâu hay vậy?"
Thằng Julio bạn tôi có lối nói chuyện đặc biệt, lúc nào cũng làm ra vẻ bí mật, úp úp mở mở cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn. Bỗng dưng nó hạ giọng nói thật khẽ:
"Thằng Ernesto đâu rồi?"
Tôi trả lời Ernasto đang ở Tala, làm việc cho một nông trại nào đó. Cha con thằng Ernesto dọn đi từ hồi gia đình có chuyện lộn xộn, đến bây giờ ông già nó vẫn không mốn về lại chốn cũ, một phần để tránh gặp bà con chòm xóm. Trả lời câu hỏi của thằng Julio xong tôi hỏi:
"Thằng đó dính dáng gì tới chuyện này?"
Julio bật hộp quẹt châm điếu thuốc, cười khẩy.
"Mẹ kiếp, tụi bây có biết con mẹ già Thổ mới mang về là ai không?"
Tôi và thằng Anibal đưa mắt nhìn nhau. Hình ảnh mẹ của thằng Ernesto nhanh như điện hiện ra trong đầu chúng tôi. Chúng tôi nhớ bà ta rồi. Cách đây bốn năm, bà ta bỏ nhà đi theo một gánh hát dạo chuyên trình diễn ở các thành phố nhỏ. tôi còn nhớ lúc đó bà ngoại tôi gọi mẹ thằng Ernesto là đồ đĩ ngựa. Mẹ nó đẹp, nước da bánh mật, dáng người thật đầy đặn, tôi đoán chắc tuổi độ chừng khoảng 40 là cùng.
"Thiệt hả, làm điếm thiệt hả?"
Vẫn không đứa nào lên tiếng cho tới khi thằng Julio phá tan sự yên lặng. Cũng không thể đổ tội cho thằng Julio mãi được, vì biết đâu chính cả bọn đứa nào cũng có chung một ý nghĩ như nhau.
"Phải chi không phải là mẹ thằng Ernesto thì đỡ quá...", thằng Julio nói lửng.
Cho tới bây giờ tôi cũng không rõ Ernesto có biết mẹ mình đã trở về xóm cũ hay không. Có thể nó biết chuyện nhưng không nói cho tụi tôi hay. Bằng chứng là một mùa hè nào đó tụi tôi chỉ gặp tụi nó một vài lần gì đó và lần nào gặp nhau đứa nào cũng có mặc cảm, không dễ dàng nói chuyện với nhau. tôi cũng nhớ lần cuối cùng nó bảo ông già nó quyết định bán hết đồ đạc, dọn nhà đi nơi khác làm ăn. Kể từ đó tới giờ, không ai nghe tin tức gì của gia đình nó cả.
"Mẹ kiếp, có gì mà phải với không phải? Tụi bây có đồng ý với tau là con mẹ đó làm điếm không, đi hết người này tới người khác sáu tháng nay rồi.
Đợi cho ot71i khi thằng già Thổ chủ động kiếm được con khác lúc đó tụi mình già mẹ nó rồi còn gì."
Nói xong, thằng Julio giải thích chuyện chơi bời rất giản dị. Cả bọn chỉ cần kiếm cái xe, nhảy lên đi tới quán Alabama, làm xong, trả tiền và đi về. Xong chuyện. Chỉ có những thằng gà chết mới không dám đi chơi bời, dĩ nhiên tôi và thằng Amibal đâu có dễ gì để cho bạn bè khinh khi là đồ gà chết.
"Không được đâu, bà là bà già thằng Ernesto mà."
"Bà già thì kệ bà già, mắc mớ gì tới tụi mình. Mẹ gì lại có loại mẹ như vậy? Đồ heo nái đẻ con thì có."
"Tao nghe nói heo nái đẻ xong ăn luôn con mình."
"Là cái chắc, heo nái làm gì có tình nghĩa!"
"Heo nái hay không heo nái chẳng có ăn nhập gì cả. Tụi bây phải nhớ thằng Ernesto là bạn tụi mình."
Tôi lên tiếng nhắc lại cho cả đám nghe đã có thời chúng tôi chơi chung với thằng Ernesto, vừa nói vừa cố nhớ lại những hình ảnh của thời xưa cũ. Trong bọn có đứa cất tiếng như đọc được những ý nghĩ trong đầu tôi. Biết đâu chính tôi là người nói ra mà ba6ygio72 không nhớ:
"Tụi có phải nhớ hồi đó mẹ thằng Ernesto..."
Nhớ. Tụi tôi đứa nào cũng nhớ hết. Nhớ hình ảnh của một người đàn bà có thân hình đầy đặn, nước da bánh mật. Thế thôi. chẳng có tí nào hình ảnh của một bà mẹ cả.
"Nghe tao đi, đàn ông cà xóm này "làm" con mẹ đó rồi. Chỉ có tụi mình..."
Đúng. "Chỉ có tụi tôi."
Câu nói tầm thường nhưng nghe như một mệnh lệnh khiến chúng tôi không còn muốn bàn cái gì thêm nữa, cộng với sự hiện diện của người đàn bà đang làm ăn ở động già Thổ thêm thúc dục chúng tôi. giờ đây ngồi nghĩ lại, biết đâu chừng nếu đây là một người đàn bà khác, có lẽ cả đám kkho6ng hăng hái gì cho mấy. Cũng phải thành thật mà nói, chính chúng tôi đã góp phần không nhỏ giúp cho thằng Julio có cơ hội thuyết phục được mình, bên cạnh đó là những tư tưởng xấu xa, thiếu đức hạnh nhưng lại đầy hấp dẫn này khiến chúng tôi quên đi câu chuyện sắp làm liên quan đến người mẹ của thằng bạn mình.
"Mày có câm cái mõm chó mày lại không?" Thằng Anibal cằn nhằn tôi.
* * *
Một tuần sau đó, thằng Julio tuyên bố bảo đảm tối thế nào cũng kiếm được xe. Đêm về, tôi và thằng Anibal đang đứng đợi ở điểm hẹn.
"Tau nghĩ thằng Julio là thằng chết nhát, chỉ nói cho sướng cái miệng chứ không dám làm."
"Không có đâu, có lẽ nó không kiếm ra xe."
Tôi trả lời thằng bạn như vậy, câu trả lời nghe có vẻ như lời chê bai thằng Julio không làm nên trò trống gì cả nhưng dưới một hình dạng nào đó, lại có vẻ như một lời cầu nguyện. Lạy Trời, ước gì thằng Julio tối nay gà chết thì đỡ khổ biết chừng nào. Giọng thằng Anibal tiếp tục nổi lên, nghe khác hẳn ngày thường:
"Tao đứng đợi thêm 10 phút nữa, nó không tới là tao về."
Tôi hỏi:
"Không biết lúc nào bả nhìn ra sao mày?"
"Ai? Bà già thằng... Bả đó hả?"
Tí nữa thì thằng Anibal nói "bà già thằng bạn của tụi mình đó hả". Tôi có thể đọc được điều đó trên khuôn mặt đầy ngượng ngập của nó. Rất may, nó ngừng lại đúng lúc, chỉ nói chữ "bả" nghe thật dửng dưng. Mười phút đợi chờ sao lâu quá, nhất là lúc vừa đứng đợi, vừa phải nhớ lại những ngày xưa cũ lúc còn chơi đùa với thằng Ernesto và người đàn bà thân hình đầy đặn có nước da bánh mật này bao giờ cũng hỏi tụi tôi "có thích ăn bánh, uống nước chi không để dì lấy cho." Đúng. Nước da bánh mật. Thân hình đầy đặn.
"Chuyện này không khá được", thằng Anibal chán nản lên tiếng.
"Mày sợ chứ gì?" tôi nói với giọng khinh khỉnh.
"Làm gì mà sợ? Có điều tao thấy kỳ kỳ."
Tôi nhún vai:
"Kỳ cái gì? Đàn bà ai chẳng có con. Không đứa này thì đứa khác chứ có quái gì mà kỳ với cục."
"Mẹ chuyện đâu có đơn giản như mày nói. Thằng Ernesto là bạn tụi mình mà."
Tôi nhất định cho rằng chuyện đó chẳng có gì quan trọng cả. Điều đáng ngại nhất là bà ta biết mặt tụi tôi, thấ nào cũng nhận ra. Không hiểu tại sao nhưng tôi linh cảm nếu bà ta thấy tụi tôi vô, thế nào cũng có chuyện xảy ra.
Vẻ lo sợ lộ rõ trên mặt Anibal, mười phút chờ đợi sao dài thế. Thằng bạn tôi lại lên tiếng hỏi:
"Nhỡ bả đuổi tụi mình ra thì sao?"
Tôi đang suy nghĩ tìm câu trả lời thì bỗng giật thót cả người: từ đầu đường chiếc xe không có ống bô nổ ầm ầm chạy tới. Cả tôi lẫn thằng Anibal cùng la lên một lượt:
"Đúng xe của thằng Julio rồi."
Chiếc xe đảo một vòng trông thật chiến. Phải nói là cái gì của chiếc xe này cũng chiến cả, từ cái đèn, cái còi, cho ot71i hệ thống thoát khói. Tất cả đều làm cho chúng tôi lên tinh thần. Nhất là chai rượu thằng Julio mang theo còn làm cho chúng tôi lên tinh thần mạnh hơn nữa.
"Chai này tau chôm của ông già."
Hai mắt thằng Julio nóng rực. Sau khi tu hớp rượu đầu, đôi mắt của tôi và thằng Anibal cũng sáng không kém. Chúng tôi lái xe đến cuối xóm, băng qua đường rầy xe lửa. Tôi chợt nhớ lại lúc còn nhỏ đến chơi với thằng Ernesto thấy mắt bà ta thật sáng và chỉ trong chốc lát nữa tôi sẽ có cơ hội nhìn lại đôi mắt này. Hồi đó, bả lúc nào cũng trang điểm, đánh phấn đầy mặt. Đôi môi thì khỏi phải nói, không lúc nào không thoa son.
"Tụi bay có đứa nào nhớ bả hút thuốc không?"
Tất cả chúng tôi đều suy nghĩ về một vấn đề, nhưng tôi khôn gpha3i là người phá tan sự yên lặng mà chính thằng Anibal làm điều đó. Tôi chỉ là người lên tiếng trả lời tôi còn nhớ hồi đó bả có hút thuốc và hỏi thêm:
"Bao lâu nữa mới tới?"
"Mười Phút."
Lại mười phút. tôi không hiểu tại sao mười phút ngồi trên xe sao quá dài, chẳng khác gì mười phút đợi thằng Julio trước đó. Có lẽ vì tôi bỗng dưng nhớ lại - phải nói cả đám ba thằng đều nhớ lại - một buổi trưa hè ghé nhà thằng Ernesto, nhằm ngay lúc bả đang lau nhà. Lúc bà vô ý cúi xuống, để lộ ra một phần thân thể. tụi tôi đứa này húc cùi chỏ đứa kia cùng nhau nhìn.
Thằng Julio nhấn ga cho chiếc xe chạy nhanh hơn.
"Phải hàn hạ con mẹ này như vầy mới đã", thằng Anibal lại lên tiếng, đúng giọng của nó không sai vào đâu được. "Tụi mình phải trả thù cho thằng Ernesto, dạy cho con mẻ một bài học nhớ đời. Đồ điếm thúi."
"Đúng, phải chơi con mẹ này mới được."
Tôi nghĩ chính tôi là người nói ra câu tục tĩu đó. đúng là tôi. Cả ba đều phá lên cười khả ố trong lúc thằng Julio đạp thêm ga cho chiếc xe chạy nhanh hơn nữa.
"Nhỡ con mẹ đó đuổi tụi mình ra thì sao?"
"Dỡn hoài mày. con mẹ đó mà lộn xộn tao gọi thằng già Thổ liền. Lúc đó tụi nó chỉ còn nước đóng cửa tiệm chứ làm ăn gì nổi. Muốn làm ăn là phải đàng hoàng với khách chứ."
* * *
Khi chúng tôi đến nơi, chỉ có dăm người ở trong quán: một vài tay bán dạo và khoảng hai hoặc ba ông tài xế lài xe vận tải, không có ai tụi tôi quen cả. Tự dưng tôi có cảm giác lạ kỳ, cảm giác của thằng con trai muốn làm đàn ông. Tôi nháy mắt đưa tình với con nhỏ tóc vàng đứng đằng sau quầy rượu trong khi thằng Julio nói chuyện với già Thổ. Thằng cha này đưa mắt nhìn cả bọn. Tôi chợt bắt được ánh mắt của thằng Anibal biết nó có cùng cảm giác với mình. Già Thổ bảo con nhỏ tóc vàng:
"Mày đưa ba cậu lên trên lầu."
Con nhỏ tóc vàng cất bước đi lên cầu thang, chúng tôi theo đằng sau. Tôi không thể nào quên được cặp đùi, đôi mông của con nhỏ lắc qua lắc lại trước mặt mình. Tôi còn nhớ nói vài câu để giả với con nhỏ này và câu trả lời của con nhỏ đểu gia không kém, khiến cả bọn cười àm (một phần có lẽ vì mấy hớp rượu tu trên xe và ly rượu mới uống tại quầy)>
Con nhỏ dẫn tụi tôi đến một căn phòng trông thật trống vắng, không có tí gì là ấm cúng hết. Trong phòng chỉ đặt một cái bàn nhỏ tương tự như phòng đợi của một ông nha sĩ, khiến tôi có cảm tưởng mình đang đi nhổ răng hơn là đi chơi bời. tôi bảo với hai thằng bạn:
"Sao tao có cảm tưởng giống như đi nhổ răng."
Thông thường, câu nói loại này đủ để làm cho cả bọn cười rũ ra nhưng lúc đó bỗng dưng đứa nào cũng cố gắng tánh càng ít gây ồn ào càng tốt. Nói chuyện với nhau cũng cố nói thật khẽ.
"Tao thấy sao im lặng giống nhà thờ quá", thằng Julio trả lời tôi nhưng cả bọn vẫn không đứa an2o cười cho tới khi thằng Anibal đưa tay che miệng tán thêm vào:
"Có khi nào thấy ông cha mở cửa bước ra không?"
Không dằn được, cả bọn lăn ra cười rũ rượi. Bụng tôi quặn lại vì cười, cổ tôi khô ran vì câu nói của thằng bạn. Bỗng dưng tiếng cười của chúng tôi ngưng bặt trông thấy tên khách làng chơi vừa mập vừa lùn trông giống như heo với dáng điệu thật thỏa mãn. Hất đầu về phía phòng ngủ ra dấu cho chúng tôi biết tới phiên mình, tên khách không nói năng gì bước xuống thang làu.
Lúc tiếng chân của tên khách làng chơi vẫn còn vang vọng trên từng nấc thang, Julio chợt hỏi:
"Sao tụi bây?"
Chúng tôi nhìn nhau. Cho mãi tới lúc đó, chúng tôi mới chợt nhớ ra là không còn ai ngoài ba đứa và chỉ trong giây lát nữa đây, mỗi đứa sẽ lần lượt đối diện với người đàn bà mà chúng tôi quyết định gặp để trả thù cho thằng bạn. tôi nhún vai làm ra vẻ bất cần đời:
"Tao sao cũng được. Tụi bây sao tao vậy."
Tiếng nước cầu tiêu chảy từ đằng sau cửa khép hờ nghe rõ mồn một. Sau đó, cánh cửa mở tung, ánh sáng từ trong phòng hắt vào mặt chúng tôi. Bà ta đó. Chúng tôi ngỡ ngàng đứng nhìn, không ai nói vo71ii ai một lời nào. Vẫn là người đàn bà thật quen thuộc, mẹ của thằng Ernesto bạn tụi tôi, vẫn là người đàn bà đã từng nhiều lần lên tiếng hỏi tụi tôi có đứa nào thích ăn bánh uống nước gì không, vẫn là người đàn bà buổi trưa hè năm nào khi cúi xuống lau nhà, đã vô tình để lộ ra một phần thân thể. Chỉ có điều khác biệt duy nhất là mái tóc của bà giờ được nhuộm màu vàng. Tóc vàng và thân hình đầy đặn. Bà ta nở nụ cười trông rất nhà nghề, điệu nghệ và quyến rũ không thể tả được.
"Sao, mấy cục cưng..."
Trời ơi, giọng nói của bà ta như một luồng điện chạy nhanh trong người tôi. Đã bao lâu rồi, giọng nói này vẫn không thay đổi. Có đổi thay chăng là lối nói. Người đàn bà nở nụ cười điệu nghệ một lần nữa trước khi nhắc al5i câu "sao, mấy cục cưng" nghe y như một mệnh lệnh, một mệnh lệnh không ai có thể cưỡng lại được. Cả ba đứa tôi đều đứng dậy. Tôi còn nhớ hôm đó bà ta mặc chiếc váy màu đen, mỏng dính nhìn thấy cả bên trong.
"Tao làm trước", thằng Julio lầm bầm nói trước khi tiến lên với dáng điệu thật quyết liệt.
Thằng bạn tôi chỉ bước được có hai bước - tôi bảo đảm chỉ hai bước - thì ngừng lại khi thấy bà ta tròn xoe đôi mắt nhìn kỹ bọn tôi. Tôi biết mà, bà ta nhận diện ra tụi tôi là mọi chuyện xong hết. Bể mánh rồi. Cả đám đứng như trời trồng, mấy ngón chân bám chặt xuống đất, ngượng ngùng nhìn người đàn bà trước mặt. Khuôn mặt bà ta cũng thay đổi thật nhanh, nhìn kinh hãi không thể nào tả nổi. Nhưng chỉ giây lát sau đó vẻ kinh hãi biến mất để nhường chỗ cho sự sợ hãi, tựa hồ như có người đang muốn xé da xé thịt mình ra từng miếng một. Bà ta lên tiếng hỏi chúng tôi có chuyện gì nguy hiểm xảy ra cho thằng Ernesto "nên các cháu đến tìm dì phải không?"
Vừa hỏi, mẹ thằng Ernesto vừa đưa tay cài thật nhanh những chiếc cúc của cái váy đang để hở. Abelardo Castillo (T.K 21)
|